Mẹ Anh Hùng

1039

Ảnh minh họa: Internet

Cho phép con được nghiêng mình trước mẹ

Trước những hy sinh, thầm lặng một đời người

Giấu niềm đau, chôn sâu mẹ mỉm cười

Máu xương con, thắm tô màu Tổ quốc.

 

Mẹ mang con từ bào thai bé bỏng

Chín tháng, mười ngày mẹ ôm trọn chờ mong

Con lớn khôn lên đường nhập ngũ

Mẹ mong con, kiên dũng trước quân thù.

 

Đất nước chiến tranh, còn rời xa mẹ

Lên đường nhập ngũ theo lý tưởng con tim

Mẹ cười hiền, đôi mắt lặng yên

Con cứ đi vì hòa bình dân tộc.

 

Sao hết chiến tranh, con chưa về bên mẹ?

Nam – Bắc nối liền, nhưng mẹ đã mất con

Nhân dân ấm no, không còn loạn lạc

Đeo tang con, mẹ khóc những đêm trường.

 

Cầm trên tay những dòng thư viết vội:

 

Nơi chiến trường khốc liệt lắm mẹ ơi !

Con nhớ mẹ, nhớ bầu sữa ấm thơm

Đôi tay gầy, sưởi ấm con mỗi tối

Con xin mẹ đừng buồn khi con mất

Hãy tự hào và hãnh diện vì con

Máu xương con, đắp xây từng tấc đất

Để nhân dân có cuộc sống yên bình”.

Sáng tác: Quang Thành