Mưa chiều

125

Ào ào gió thổi

Lá vàng rụng rơi

Cơn mưa chiều bất chợt

Khiến lòng ai chơi vơi

 

Qua bao mùa rồi

Mỗi cơn mưa lại khác

Lúc bền chắc

Khi lả lơi…

 

Nhớ chiều quê tôi

Nơi bóng mẹ lưng còng vai gánh thóc

Chạy trốn cơn mưa chiều đột ngột

Bắp chân tròn lấm tấm giọt mồ hôi

 

Hạt mưa rơi

Giữa đại ngàn Tây Nguyên đất mới

Sau bao ngày cày xới

Thơm vị ngọt…giọt mồ hôi trên môi

 

Bao mùa mưa chiều rơi

Bao đời người lắng lại

Quê hương còn mãi mãi

Tróng bóng mưa chiều rơi…

Polang