Nhớ đồng đội!

109

 

Khi tôi gặp anh – đồng đội!

Nhìn mặt chưa quen, hình dong chưa thấu

Qua tháng ngày cùng nhau chiến đấu

Cay đắng, ngọt  bùi sẻ nữa chia đôi

 

Cùng bên nhau đổ giọt mồ hôi

Nơi thao trường nắng nôi, gió cát

Chảo lửa Miền Trung, căm căm rét Bắc

Sông nước miền Nam, thác lũ Việt Lào

 

Truyền thống cha ông dưới bóng Tân Trào

Nơi thành lũy máu xương chồng chất

Thân thể đồng đội hóa vào lòng đất

Để hôm nay phấp phới ngọn cờ

 

Tháng ngày qua chưa tỉnh cơn mơ

Cứ ngỡ chúng ta như chưa bao giờ xa cách

Anh và tôi vẫn cùng nhau đào đất

Xây hầm chông và đắp những chiến hào

 

Kể cho nhau trong những giấc chiêm bao

Ta trở về thăm làng quê mẹ

Rúi rít tiếng reo của đàn em trẻ

Hồi hộp ngóng chờ bóng dáng người thương

 

Nhớ buổi hành quân dừng lại bên đường

Chia cho nhau củ khoai củ sắn

Súng khoác trên vai nghiêng theo chiều nắng

Khói lửa bập bùng nơi bản làng xa

 

Nhưng giờ đây chỉ còn lại giấc mơ

Của người ở lại, suốt đời trăn trở

Bao nhớ bao thương cho những cuộc đời giang dở

Tuổi trẻ đôi mươi đã gửi lại chiến trường

 

Máu thịt các anh ngấm vào đất quê hương

Nay hoa nở ngát thơm màu hạnh phúc

Bình yên về trên mọi miền Tổ quốc

Minh chứng cho lòng yêu nước cuộn trào

 

Đồng đội ơi! Biết mấy tự hào

Được ngã xuống cho bao đời ở lại

Cảm ơn bạn tôi, những con người vĩ đại

Hẹn gặp lại nhau, còn mãi đồng đội ơi!


Polang