Thương tiếc

105

(Vĩnh biệt Nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười

và chủ tịch nước Trần Đại Quang)

Khi thu đã sang

Nắng vẫn vàng và hoa đua nhau nở

Khói lam chiều bập bùng lan tỏa

Chim chuyền cành trong tán lá biếc xanh

Nhưng Tổ quốc đã mất các anh

Những con người dựng xây đất nước

Trong chiến tranh dấn thân lên trước

Đến hòa bình vẫn bước đầu tiên

 

Khi hạnh phúc đang tỏa mọi miền

Từ nông thôn, làng quê, phố thị

Tiếng hò reo của đàn con trẻ

Và ngọt ngào tình khúc lứa đôi

Nhưng hỡi ôi… trong một phút giây thôi

Sấm nổ, chớp rền, mưa tuôn ào ạt

Đến cả đất trời cũng nghẹn ngào nước mắt

Nắng hết vàng và hoa rủ cánh buông

Chỉ còn đây nuối tiếc đau thương

Dành cho những con người vĩ đại

Cả cuộc đời hiến dâng, bươn chải

Gửi thanh xuân, sức trẻ cho đời

Và giờ đây chỉ biết nói một lời

Tổ quốc tiếc thương, nhân dân đau xót

Vĩnh biệt các anh – những con người xuất sắc

Của dân tộc Việt Nam bất khuất, anh hùng

Polang